Tập 12
“Vậy còn ngươi” Mạnh Địch quan tâm hỏi: “Dương, ngươi có bị thương hay không”
“Thảo dân chỉ bị trật chân, ngoài ra thì không có gì khác cả.” Tư Mã Dương tiếp tục dùng khăn lau mặt cho hoàng thượng.
Mạnh Địch nhìn Tư Mã Dương rồi nói: “Xem ra bạch lộc đối với trẫm mà nói, cũng không phải là vật cát tường.” Chỉ vì muốn xem bạch lộc mà khiến cho cả hai bị thương, xem ra bọn họ thật không nên đến xem bạch lộc.
“Hoàng thượng người chính là cát tường, bạch lộc kia thì không phải.” Tư Mã Dương nhìn Mạnh Địch nói. Nhớ lúc trước, hoàng thượng ở trước mặt hắn nói tới quốc gia đại sự, hắn luôn luôn lắng nghe mà không nói, bởi vì thân phận của hắn chính là của hoàng thượng, hay nói đúng hơn hắn đã là người ở trong hậu cung của hoàng thượng. Hắn cũng chỉ tuân theo nguyên tắc mà hành sự.
Mạnh Địch nhìn Tư Mã Dương một hồi lâu mới nói: “Không sai, trẫm chính là người cát tường, bạch lộc kia thì không phải.”
Trong lúc hai người đang nhìn nhau im lặng, bầu không khí trở nên rất là xấu hổ, Mạnh Địch vừa nói vừa nghĩ. Tư Mã Dương có chút hoảng loạn. Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa động, sắc trời đã tối đen, Lý Diệu đại nhân vì sao còn không mau dẫn người đến.
Mạnh Địch đột nhiên cử động thân thể, dọa cho Tư Mã Dương đứng ngồi không yên, nhưng thấy Mạnh Địch tựa hồ muốn đứng lên, hắn không thể làm gì khác hơn là hỗ trợ cho Mạnh Địch ngồi xuống, bây giờ hắn mới phát hiện thân thể của Mạnh Địch rất lạnh.”Hoàng thượng, người lạnh không? Có muốn thần đốt một đống lửa sưởi ấm.” Xem ra thương thế của hoàng thượng, cũng không có gì nguy hiểm.
Mạnh Địch cật lực đứng lên, kiêu Tư Mã Dương đốt cho hắn một đống lửa rồi cùng ngồi xuống.
“Lý Diệu hắn đi bao lâu rồi.”
Bên ngoài trời đã đen thui, hắn lại bị thương, Tư Mã Dương một tay trói gà không chặt. Nếu như hiện tại có mãnh thú vào trong hang, đừng nói là phải bảo vệ cho Tư Mã Dương, ngay cả bản thân của hắn chắc cũng không xong.
“Lý Diệu đại nhân đi được một canh giờ rồi, hẳn là sắp trở lại.”
Hắn cũng không rõ Lý Diệu vì sao đến bây giờ còn không có tin tức gì. Hiện tại ngọn núi này hẳn là phải có bọn thị vệ bảo vệ mới đúng, vì sao Lý Diệu đi lâu như vậy còn chưa quay lại?
Mạnh Địch cố tình lên tiếng: “Xem ra chúng ta chắc phải qua đêm tại nơi này rồi, Lý Diệu hắn là một người tìm đường dở tệ, ta sợ buổi tối hắn không nhớ rõ đường đi.”
Nếu không bởi vì Lý Diệu là một tên mất phương hướng đường đi(nom na là không nhớ rõ đường đi), phụ thân hắn là võ tướng, hẳn là mong muốn hắn theo bên cạnh phụ thân cùng trấn thủ tại biên quan, mà chính là không phải làm thị vệ bên cạnh của hắn.
Lý Diệu bị mù đường (đã giải thích ở trên)? Tư Mã Dương nhấn mạnh nhìn biểu tình của Mạnh Địch có nói giỡn hay không a, nếu như Lý Diệu hắn thực sự tìm không được bọn họ, vậy không phải hắn phải cùng hoàng thượng ở trong sơn động qua đêm sao.
Tư Mã Dương từ bên hông móc ra một bao quả vỏ cứng ít nước, nói: “Chúng ta đêm nay cũng chỉ có thể dùng cái này để ăn cho đỡ đói.”
“Đó là cái gì?” Hắn lại mang theo bên người thế kia, nói như thế nào hắn cũng là một nam tử, hơn nữa hắn nhớ kỹ Tư Mã Dương tựa hồ cũng không thích ăn đồ ngọt a!”
Đây là cây long nhãn kiền, chiều ngày hôm nay Liên Ức kín đáo đưa cho thần.” Tư Mã Dương đỏ mặt lên, thân là nam tử, bản thân lại có thể ăn quà vặt nhiều như vậy. Bất quá nhờ có Liên Ức, nếu không kín đáo đưa cho hắn, đêm nay hắn cùng hoàng thượng sẽ chịu đói rồi. (cây gì ta cũng chả rành)
Mạnh Địch lấy một ít cho vào trong miệng, rồi nói: “Thật là ngọt.”
” Đương nhiên rồi.” Tư Mã dương cười nói: “Lục Ngân cùng Liên Ức hai nha đầu này yêu nhất chính là đồ ngọt.”
“Điều này khiến cho trẫm nhớ tới khi còn bé, mẫu hậu của trẫm và trẫm cũng rất thích ăn đồ ngọt. Ta nhớ kỹ trong tẩm cung của mẫu hậu, trên bàn luôn luôn đầy đồ ngọt.” Hắn còn nhớ rõ khi đó, mỗi lần hắn đi thỉnh an mẫu thân, mẫu thân luôn luôn vì hắn chuẩn bị nhất hồ trà, mà hắn luôn luôn ngồi ở một bên uống trà, cùng mẫu hậu cùng nhau ăn điểm tâm ngọt. Thế nhưng, mẫu thân chết đã lâu, hắn cũng rất ít ăn đồ ngọt.
“Hoàng thượng nói về mẹ đẻ của mình sao”, hắn nhớ kỹ mẹ đẻ của hoàng thượng thì cũng đã chết.”Hoàng thượng, người còn nhớ rõ mẫu thân sao.” Ở nhà, thần chỉ có thể nhìn mẫu thân qua bức họa, những tỳ nữ trước kia hầu hạ mẫu thân cũng đã rời đi, cho đến bây giờ hình dáng của mẫu thân ra sao hắn cũng không biết được.